Mẹ là người có thể thay thế tất cả ai khác nhưng không ai có thể thay thế mẹ

Mẹ là người có thể thay thế tất cả ai khác nhưng không ai có thể thay thế mẹ

Chào anh/chị. Người xưa có câu: “Bách thiện hiếu vi tiên” (Trăm cái thiện thì hiếu đứng đầu), dù cha mẹ có là người như thế nào thì cũng hãy thành tâm đối xử tốt với họ, đừng nói những câu khiến họ buồn lòng, đừng làm những việc khiến sau này phải hối tiếc…

1/ Mẹ tôi người phụ nữ tuyệt vời nhất

Con đã vô lễ với mẹ con trước mặt cô giáo của em mình! Đừng bao giờ để chuyện đó xảy ra một lần nữa, Enrico ạ, đừng bao giờ nữa! Những lời nói thiếu suy nghĩ của con xuyên vào tim bố như một mũi dao. Bố vẫn nhớ hình ảnh mẹ con nhiều năm về trước, cả đêm mọp người quỳ bên chiếc giường nhỏ con nằm, lo lắng đếm từng hơi thở của con, bà đau đớn như một vết thương đang rỉ máu, run rẩy lẩm bẩm những điều sợ hãi. Vì sao? Vì mẹ con tưởng rằng đêm đó đã để mất con mãi mãi. Nhìn cảnh tượng ấy, bố còn sợ rằng mẹ con rồi sẽ hóa điên. Bố thật không thể ngờ rằng con lại có ngày hỗn hào với mẹ mình như thế này! Con có biết, mẹ con là người sẵn sàng đánh đổi cả một năm hạnh phúc của mình để bớt cho con một giờ đau đớn, là người sẵn sàng đi ăn xin nơi đầu đường cuối chợ vì con, là người sẽ hy sinh tính mạng cho con được sống.

Enrico, bố muốn con ghi nhớ điều này thật kỹ, trong suốt cuộc đời mình, con rồi sẽ gặp nhiều ngày tồi tệ, nhưng ngày tồi tệ nhất sẽ là ngày con mất mẹ. Enrico, dù khi con đã lớn, đã trở thành một người đàn ông mạnh mẽ và đã trải qua đủ mọi thăng trầm của kiếp người, con vẫn sẽ luôn nhớ, luôn nghĩ về mẹ mình và lòng con sẽ quặn đau vì mong muốn được nghe lại, dù chỉ một lần, giọng nói của mẹ, và muốn một lần nữa có được vòng tay rộng mở của mẹ để mà nhào đến, mà thổn thức như một đứa trẻ bơ vơ cần sự chở che và vỗ về. Lúc ấy, con sẽ cảm thấy như thế nào khi nhớ về những điều không phải con đã gây ra cho mẹ? Có sự hối hận nào có thể bù đắp được hết cho tất cả những điều đó không hả, Enrico? Kẻ nào khiến mẹ mình đau khổ, kẻ đó sẽ không có lấy một giây bình yên trong đời đâu con. Con sẽ phải hối hận, con sẽ phải cầu xin mẹ tha thứ, con sẽ ôm ấp lấy mọi hình dung về mẹ – nhưng có ích gì nữa đâu? Lương tâm sẽ không để con được yên. Những hình ảnh ngọt ngào và dịu dàng đó chỉ sẽ buộc chặt con với nỗi buồn và sự hổ thẹn, khiến tâm hồn con luôn bị tra tấn. Enrico, hãy nhớ: tình mẫu tử là thứ tình cảm thiêng liêng nhất của con người; thật bất hạnh thay cho kẻ nào giẫm đạp lên nó. Một kẻ sát nhân tàn ác nhưng biết kính trọng mẹ mình thì vẫn là người còn chút lương thiện và cao quý; những kẻ dù danh giá đến đâu mà làm mẹ buồn lòng hay xúc phạm mẹ thì rốt cuộc cũng chỉ là những kẻ đốn mạt, đê tiện không xứng đáng làm người mà thôi.

Vì thế, đừng bao giờ thốt ra dù chỉ một lời chướng tai đối với người đã có công sinh thành ra con nữa. Nếu có khi nào con lỡ lời, đừng vì sợ hãi người bố này của con, mà bằng sự thúc đẩy của chính lương tâm mình, hãy mau chóng quỳ xuống bên chân mẹ con, cầu xin mẹ xóa bỏ vết nhơ của sự vô ơn đang hằn trên trán con bằng nụ hôn tha thứ của Người.

Bố yêu con, con trai ạ, vì con là niềm hy vọng lớn lao nhất trong cuộc đời bố, nhưng bố thà thấy con chết đi còn hơn là sống mà vô lễ với mẹ mình. Giờ thì con hãy tạm đi đâu đó một lát, đừng lại gần vỗ về bố; lúc này bố không có tâm trí nào để tỏ ra trìu mến với con cả.

Bố của con!

2/ Con sẽ sống tốt mẹ à…nhất định thế!

Nhưng hôm ấy Con Gái đọc trong ánh mắt mẹ một điều gì đó như cầu khẩn, Con Gái thở dài bảo:

– Con sẽ về, mẹ nhớ nấu canh cà chua dồn thịt nhé. Con thèm!

Mẹ mừng rỡ bảo:

– Ừ mẹ nấu, để mẹ quấn bánh mì mẹ làm sẵn cho mày ăn nữa, đừng ăn cơm hàng cháo chợ nhiều, vừa đắt vừa mất vệ sinh.

người mẹ vĩ đại

Mắt Con Gái rưng rưng, Con Gái vội nổ máy phóng xe đi. Không hiểu sao cả ngày hôm ấy Con Gái cứ thấy nóng ruột, Con Gái nhìn đồng hồ chăm chăm mong hết giờ . Hôm ấy lại là ngày ôn tập cuối kì. Mãi 6h, bài chưa xong nhưng Con Gái vẫn xin về, xuống nhà xe để lấy xe về. Ra đến cổng, một người bán hoa ế mời Con Gái mấy chục bông hồng còn tươi. Con Gái mua lấy, định bụng mang về nhà tặng Mẹ.

Con Gái mở cửa vào nhà, không thấy Mẹ ra đón như mọi khi. Con Gái xót dạ chạy vào bếp, đã thấy cơm Mẹ dọn sẵn sang. Nồi cơm chín đã được Mẹ đậy kĩ, nồi cà dồn thịt trên bếp vẫn nóng cho thấy Mẹ vừa tắt lửa. Trên bàn ăn là một ly nước gừng nóng và cả đĩa gừng cay Mẹ đã để sẵn. Nhưng Mẹ đâu rồi ? Con gái gọi:

– Mẹ ơi! Mẹ đâu rồi

Con Gái chạy vào phòng, thì thấy Mẹ nằm trên giường, Con Gái lay gọi Mẹ thì thấy hình như Mẹ không tỉnh. Bàn tay Mẹ mới đầu âm ấm, sau đó lạnh rồi cứng dần. Con Gái gào lên hoảng loạn, gọi cấp cứu. Xe cấp cứu đưa Mẹ đến bệnh viện, bác sĩ xem một lúc rồi bảo Mẹ bị tăng huyết áp đột ngột, nhưng Con Gái đưa Mẹ đến muộn quá, không cứu kịp nữa rồi. Con Gái lả người ngất đi. Con Gái chưa bao giờ nghĩ ngày này lại đến, Mẹ vẫn còn khoẻ mà, Mẹ vừa nấu cơm cho Con Gái đấy thôi…

Bố và nhỏ em đưa Con Gái về, Con Gái không lê bước nổi.

Con Gái vào phòng Mẹ thì thấy cái hộp gỗ ngày nào. Con Gái đờ đi tay cầm lấy cái hộp của Mẹ, không cho ai động vào. Mẹ bình thường là thế, vậy mà giờ đây cái hộp lại nằm trong tay Con Gái. Con Gái tìm chìa khoá cái hộp. Ba rưng rưng bảo:

– Mẹ để dưới chiếu phía đầu giường.

Con Gái lấy mở ra. Bên trên hòm là một chiếc khăn len màu hồng mấy năm trước Mẹ đan nhưng Con Gái không quàng, Con Gái chê nhà quê một cục. Dưới chiếc khăn là một chiếc áo len trẻ con, áo của con gái đã mặc ngày xưa, chiếc áo được Mẹ gấp ngay ngắn, chiếc áo len thêu tên Con gái, rồi Con Gái lại thấy một quyển vở có những nét chữ của Con Gái ngày Con Gái mới vào lớp 1, những nét chữ nguệch ngoạc ấu thơ, Con gái lắp bắp :

– A, cái ca, quả cà….

Con Gái thấy một vật gì đó cồm cộm, Con Gái lôi lên, một chiếc kiềng vàng, bên cạnh là một tờ giấy Mẹ viết ngay ngắn: ” Của hồi môn cho Con Gái mẹ.

Thì ra đấy là tất cả gia tài của Mẹ, thế mà Con Gái có lần đã cười nhạo cái hộp gỗ ấy, cái hộp gỗ lưu trữ cả một thời khó nhọc của gia đình, cái hòm gỗ lưu trữ tuổi thơ Con Gái, nuốt nước mắt vào trong, Con Gái thì thầm với Mẹ: “Con sẽ sống tốt mẹ ạ, nhất định thế”.

3/ 6 lời nói dối trong cuộc đời mẹ

Thuở nhỏ, gia đình cậu bé rất nghèo, tới bữa, chẳng mấy khi cóđủ cơm ăn, mẹ liền lấy cơm ở trong chén mình chia đều cho các con. Mẹ bảo: Các con, ăn nhanh đi, mẹ không đói!

Mẹ nói câu nói dối đầu tiên!

Khi cậu bé lớn dần lên, người mẹ tảo tần lại tranh thủ những ngày nghỉ cuối tuần, đến những vùng đầm hồ ven đô bắt cá về cho con ăn cho đủ chất. Cá rất tươi, canh cá cũng rất ngon. Khi các con ăn thịt cá, mẹ lại ngồi một bên nhằn đầu cá. Lấy lưỡi mà liếm những mảnh thịt sótlại trên đầu cá. Cậu bé xót xa, liền gắp miếng cá trong bát mìnhsang bát mẹ, Mẹ không ăn, lại dùng đũa gắp trả miếng cá về bát cậu bé. Mẹ bảo: Con trai, con ăn đi, mẹ không thích ăn cá.

Mẹ nói câu nói dối thứ hai.

Lên cấp 2, để nộp đủ tiền học phí cho cậu bé và anh chị, Vừa làm thợ may, mẹ vừa đến Hợp tác xã nhận vỏ hộp diêm về nhà ngồi cặm cụi mà dán vào mỗi tối, để kiếm thêm chút tiền chi tiêu cho gia đình. Một buổi tối mùa đông, nửa đêm cậu bé tỉnh giấc. Thấy mẹ vẫn còng lưng dán vỏ bao diêm bên cạnh chiếc đèn dầu. Cậu bé nói: Mẹ à, mẹ đi ngủ thôi,sáng ngày mai mẹ còn phải đi làm nữa mà. Mẹ cười nhẹ: Con trai, đi ngủ đi. Mẹ không mệt!

Mẹ lại lần thứ ba nói dối.

Ngày thi vào trung học, mẹ xin nghỉ làm, Ngày nào cũng đứng ở cổng trường thi, làm chỗ dựa tinh thần cho cậu bé đi thi. Đúng vào mùa hạ, trời nắng khét tóc. Người mẹ nhẫn nại đứng dưới cái nắng hè gay gắt chờ consuốt mấy tiếng đồng hồ. Tiếng chuông hết giờ đã vang lên. Mẹ nghiêng người đưa cho cậu bé bình trà đã được pha sẵn, dỗ dành cậu bé uống, bình trà nồng đượm, tình mẹ còn nồng đượm hơn. Nhìn thấy bờ môi khô nẻ vàkhuôn mặt lấp lánh mồ hôi của mẹ, cậu bé liền đưa bình trà trong tay mời mẹ uống. Mẹ bảo: Con uống nhanh lên con. Mẹ không khát!!
Mẹ nói dối lầnthứ tư.

Sau khi cậu bé và các anh chị cậu tốt nghiệp đại học đi làm.Mẹ nghỉ hưu rồi nhưng vẫn tiếp tục làm những việc lặt vặt ở chợ để duy trì cuộc sống. Các con biết chuyện thường xuyên gửi tiền về để phụng dưỡng mẹ. Mẹ kiên quyết không nhận, tất cả tiền con gửi về mẹ đều gửi trả. Mẹ bảo: Mẹ có tiền mà!

Mẹ nói dối lần thứ 5

Nhiều năm trôi qua, mẹ lâm trọng bệnh, phảivào viện điều trị. Khi con trai đápmáy bay từ nơi xa xôi về thăm mẹ, mẹ già đi nhiều và yếu quá rồi. Nhìn mẹ bị bệnh tật dày vò đến chết đi sống lại, thấy con traiđau đớn vì thương xót mẹ. Mẹ lại bảo: Con trai, đừng khóc, mẹ không đau đâu.

Đấy là lần nói dối cuối cùng của mẹ …

Siu Tầm

Thẻ:, , , , , , ,

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.